Hồn ma có thật hay không?

Tuy sẽ ở tuổi (không biết hại là gì) nhưng mỗi khi nhắc đến địa danh HÒA BÌNH là trong lòng tôi lại dơ lên 1 cảm hứng gờn gợn chạy dọc sống lưng. Phân vân đó là xúc cảm sợ hay khiếp hoàng nhưng mà tôi đã đề nghị trải qua nay giữ lại di chứng gì chăng? tôi xin phép được giao hàng các quý bạn đọc yêu thích 1 mẩu chuyện có thật sảy ra vào năm 2006 và ngừng vào ngày 12 tháng 3 âm lịch năm 2007 tại TP HÒA BÌNH.

Bạn đang xem: Hồn ma có thật hay không?

*

Gia đình bà mẹ đẻ tôi sinh trưởng tại một vùng quê bắc bộ.vùng quê ấy thật bình yên,có con sông Hồng rã quanh teo uốn lượn.hai mặt tả hữu sông trải dài,xanh ngào ngạt lương ngô bến bãi mía.thật là phong cảnh hữu tình.người dân nơi đây hiền hòa ,tần tảo nắng nóng mưa,chịu thương chịu khó.ông ngoại tôi là 1 trong thầy vật dụng nho,dạy học có tiếng vào vùng.vì bao gồm chữ nghĩa,nên ông tôi hay phân tích về các đạo Khổng Tử,Phong thủy,địa lý…

Cho đến 1 ngày (theo bà nước ngoài tôi ) nhắc : Ông tôi được một người quen giới thiệu 1 ông (thầy địa lý) người tầu đặt lại mang lại ngôi mộ ráng thân hình thành ông ở bên cạnh đê, nhân tiện gửi vào vào đê đề phòng mùa nươc lên khoỉ ngập úng.nào ngờ chạm mặt ông thầy rởm. Khi chuyển tiểu cố gắng lên ,mở lắp ra thấy tơ hồng vẫn quấn rước cốt kim cương ươm như lựa chọn tơ tằm.họ hàng và bà bé làng làng mạc đều thấp thỏm thất tởm .mọi người xuất hiện đều bất bình và hô (trói thằng thầy tàu lại, đánh bị tiêu diệt nó đi). ông tôi sau phút bàng hoàng,trấn tĩnh lại cùng bảo với tất cả người : (thôi tha mang đến ngươì ta, chúng ta cũng ko biết, lỗi trên tôi vớ cả.)

Trong vòng 8 năm tiếp nối 7 tín đồ con đẻ của các cụ tôi theo thứ tự (ra Đi) trong tuổi 9 – 14 trong lúc rất khỏe mạnh . Anh mẹ tôi lúc đó đã ra tòng ngũ , vị bác xuất sắc tiếng Pháp bắt buộc làm thông dịch trong 1 đơn vị Bộ Độiđóng sống Hòa Bình. ông tôi buồn phiền nên rời quê nhà đi thăm đàn ông … và mắc bệnh dịch mất bên trên đó. Ngơi nghỉ quê lúc đó còn Bà và người mẹ tôi thời điểm đó khoảng 9 tuổi. Con đường lên thị xã tự do lúc đó rất cực nhọc khăn, chỉ toàn mặt đường mòn , vệ sinh lách, cọp beo bao gồm hàng đàn có dịp bắt cả người ăn thịt. Mặc cho đầy dẫy cực nhọc khăn thách thức Bà dắt bà mẹ tôi theo đoàn tản cư ngược lên vùng tây bắc, mong tìm kiếm được người thân mối cung cấp an ủi cuối cùng của Bà…

Con đường ql 6 thời gian đó vị thực dân Pháp kiểm soát và điều hành nên hầu hết bộ đội cùng nhân dân ta nên đi theo con đường mòn ra vùng tự do. Yêu cầu mất cả mon Bà và bà bầu tôi bắt đầu đến được Thị xã tự do thuộc vùng từ do.Theo Bà tôi nói ( ngày trước các cụ ông cụ bà hiếm con trai, bắt buộc vào tận chùa Hương mong tự bắt đầu được ông tôi. ông tôi thon thả cao,da trắng, khuôn mặt thanh tú, nho nhã, tuyệt vịnh thơ. Chính vì như vậy mới lên vùng đất tự do thoải mái được gần đầy năm nhưng mà đã có người nâng khăn sửa túi. Nhưng bi ai thay chưa chạm mặt mặt nhưng mà ông tôi đã vĩnh viễn ra đi. Để lại nỗi tiếc thương vô hạn mang lại gia đình, tín đồ thân, cơ hội đó bà nhì đã tất cả mang được 5 tháng. 3 người bầy bà đành đùm quấn nhau trong căn nhà lá đối chọi sơ dưới chân đồi Ông Tượng, nay dưới chân đập thủy năng lượng điện Sông Đà, gần ubnd tỉnh Hòa Bình.

Xem thêm:

Bác tôi thỉnh phảng phất tranh thủ đi Ngựa trở lại viếng thăm 2 người mẹ và em. được mấy tháng sau Bà nhị bị sảy thai và băng huyết , ít ngày sau bà lại theo ông tôi về trái đất bên kia. Ông tôi thuộc bà hai được táng tại nghĩa địa Cổng Châu,ven đường ql 6,đường lên dốc Cun,nay nằm ở dưới ủy ban nhân dân tỉnh. Bà tôi hay kể(lúc đó cư dân rất thưa thớt, khi chôn cất ông với bà hai , bác bỏ tôi buộc phải xin đơn vị nghi phép, có tác dụng lán thuộc thuê mấy bạn teen canh mộ, sợ hãi hổ hoặc thú dữ về đào mất xác). Chưa hết bàng hoàng, đau buồn thì ngay kế tiếp ít hôm thực dân Pháp mang đến quân nhảy dù chiếm thị làng mạc Hòa Bình, Bà và mẹ tôi thuộc toàn dân và quân ở đó lại phải bỏ nhà cửa ruộng sân vườn chạy tản cư sang các vùng kề bên như Lạc Thủy, Kim Bôi, Mai Châu… nhằm lánh lạn, kháng mặt trận kỳ. Đó cũng chính là nguyên nhân gia đình tôi nhằm mất ông tôi đợt nữa mà mãi đến đầu năm nay sau ngay gần 60 năm mới tìm kiếm được ông bà tôi, Qui tập về cùng với gia tiên, tiền tổ…

Thế rồi chuyện gì cho sẽ cần đến như số trời của đời bạn vậy.Tin chưng tôi hy sinh trên chiến trường đường 6 vào chiến dịch tự do đến vào 1 mùa đông se rét mướt của vùng núi rừng Tây bắc.Bà tôi như không chịu đựng đựng nổi tin sét đánh ấy, bà đổ bệnh, dựa vào bà nhỏ cùng cảnh ngộ tản cư đùm quấn mãi gần 1 năm sau bà tôi mới gượng lại được để nỗ lực nuôi con. Vì yếu tố hoàn cảnh chiến tranh loàn lạc, phần chiêu tập của chưng tôi tuy đang được quy tập nhưng cho đến nay vẫn là (vô danh) gia đình tôi đã tìm được đầu xuân năm mới nay bằng phương thức (ngoại cảm). Mất hết người thân,nỗi đau đè nén trên vai, Bà tôi quyết định bước tiếp con đường kháng chiến. Bà chọn sanh 2 bộ quang gánh mang đến 2 người mẹ con,giấy thông hành, cùng một vài bà bé đi bán buôn giữa 2 vùng thoải mái và vùng trợ thời chiếm,vừa là kế mưu sinh,vừa báo tin tức cho bộ đội ta tấn công giặc.cuộc đời bà và người mẹ tôi cứ núm kẽo kẹt cùng đều gánh mặt hàng theo từng nẻo đường kháng chiến trường kỳ của dân tộc.

Hòa bình được lập lại,cải phương pháp ruộng khu đất năm 1954 đã kéo bà cùng mẹ tôi trở lại quê nhà sau gần 10 năm lưu giữ lạc. Ở quê,bà tôi mở 1 cửa hàng sén (tạp hóa) phục vụ bà bé địa phương. Cũng nhờ bao gồm duyên bán hàng mà bà cùng mẹ cũng có chút tích lũy, xây nhà ở và com cóp được 1 khoản tiền, nhằm tìm cho bằng được phần mộ của bác và ông tôi mang đến quê cha đất tổ.