Bệnh Lậu (Gonorrhea)

Ngày nay, hầu như người Phật tử nào cũng biết rằng Thái tử tất Đạt Đa, sau đây là Đức Phật, đang lìa quăng quật tổ ấm của bản thân mình để đi tìm con mặt đường giải bay vào chủ yếu cái ngày La Hầu La – đứa nam nhi của Ngài – kính chào đời. Nhiều người dân cảm thấy cực nhọc hiểu, thậm chí phẫn nộ, trước một hành động có vẻ “thiếu trách nhiệm” như thế. Song, không nhiều người biết rằng sau khi đạt chính Đẳng chủ yếu Giác, Đức Phật đã trở thành thầy dạy dỗ chính cho đàn ông của mình trong phần nhiều quãng đời niên thiếu thốn của nhỏ Ngài, kể từ lúc La Hầu La lên bảy tuổi, và Ngài đã là một trong người phụ thân rất mực tế bào phạm: La Hầu La đã có được giác ngộ thỏa mãn khi mới tròn trăng tròn tuổi. Vậy, ta hãy từ hỏi, Đức Phật là 1 trong những người phụ thân như rứa nào? cách thức dạy nhỏ của Ngài ra sao? Làm nạm nào một bậc thức tỉnh trao truyền phần đa giá trị trung ương linh của mình cho nhỏ cái?

Kinh điển không đề cập nhiều đến mối quan hệ cha-con giữa Đức Phật và La Hầu La, nhưng đâu đó gồm để lại những dấu hiệu thú vị đáng lưu ý về câu hỏi Đức Phật vẫn dẫn dắt nhỏ mình thế nào trên con đường trưởng thành. Mặc dù trước các kinh điển này đã bao gồm mẩu chuyện nói đến việc La Hầu La đã trở thành đồ đệ của Đức Phật như vậy nào, nhưng đa số những chi tiết này nằm trong tía bài pháp nhưng mà nếu ta gom cả lại với nhau, thì đó chính là một tiến trình tiếp tục của con phố dẫn tới giác ngộ: cơ hội La Hầu La bảy tuổi, Đức Phật dạy cho bé về đạo đức; cơ hội La Hầu La 10 tuổi, Đức Phật dạy dỗ cho nhỏ thiền; cùng lúc trăng tròn tuổi, Ngài dạy về tuệ giác giải thoát. Quá trình cứng cáp của La Hầu La, vị vậy, đi đôi với các bước giác ngộ của Đức Phật.

Bạn đang xem: Bệnh Lậu (Gonorrhea)

Khi nam nhi của tôi tròn bảy tuổi, tôi ban đầu suy tứ về câu hỏi làm nạm nào để dẫn dắt nó và em trai của chính nó trên con đường tâm linh. Ít nhất, tôi ước ao chúng nó học và thực hành Phật pháp đủ để sau này lớn lên chúng hoàn toàn có thể trở về với các tiềm năng kia nếu chúng thích hay buộc phải đến. Tôi cũng cho là nếu các con tôi rất có thể nương tựa địa điểm Phật pháp, thì sau này, dù đã ở bất cứ nơi đâu, bọn chúng cũng có thể quay về với chiếc mái ấm đó. Duy nhất là, vì so với tôi, gia tài lớn nhất nhưng mà tôi đạt được qua sự thực tập Phật pháp là sự việc an lạc, thảnh thơi và lòng từ bi, tôi từ bỏ hỏi làm giải pháp nào tôi hoàn toàn có thể trao truyền cái tài sản tâm linh đó lại cho thế hệ sau. Được biết La Hầu La ban đầu được Đức Phật dạy dỗ dỗ từ năm bảy tuổi, tôi lục tìm trong những phiên bản kinh giờ đồng hồ Pali nhằm học rước những cách thức mà Đức Phật đã áp dụng để dạy dỗ con của Ngài.

Tôi search thấy biện pháp làm cụ nào để lại một “gia tài trung khu linh” qua những mẩu chuyện thật tuyệt trong bom tấn về việc La Hầu La đang theo học tập với phụ thân như cụ nào. Sáu năm sau khi Đức Phật rời quăng quật gia đình, với một năm sau thời điểm đạt được giác ngộ, Đức Phật trở về tởm thành. La Hầu La, khi ấy bảy tuổi, theo lời chị em dạy, vẫn chạy mang đến bên phụ thân để xin thừa kế gia tài. Nếu như thời trước Thái tử vớ Đạt Đa không quăng quật kinh thành thử đi, thì bây chừ La Hầu La đã có truyền ngôi vua. Nhưng là 1 trong người đang buông vứt hết tất cả, sinh sống đời khổ hạnh, Đức Phật rất có thể trao lại cho nhỏ mình chiếc gì? Đáp lời La Hầu La, Đức Phật con quay sang nói với Ngài Xá Lợi Phất (Sariputta), một môn đồ thân tín của Đức Phật: “Hãy thâu dìm nó.” , thay vì chưng được ngôi vua, La Hầu La đang được thừa kế con đường đi của thân phụ mình – tuyến phố dẫn mang lại giải thoát.

Có lẽ còn thọ lắm nam nhi tôi bắt đầu cạo trọc đầu và phủ lên mình chiếc áo cà sa, tuy nhiên tôi vẫn ước ao cho nhỏ tôi xúc tiếp với đông đảo điều căn bạn dạng của Phật pháp, đa số điều đã gửi hoá thâm thúy cuộc đời tôi. Lúc tôi đọc các đoạn kinh về phong thái Đức Phật dạy dỗ La Hầu La, tôi quá bất ngờ nhận ra rằng những vấn đề đó không số đông vẫn còn mớ lạ và độc đáo mà còn khôn xiết thích hợp với việc dậy con ở đất nước mỹ này, vào thời tân tiến này. Thiệt vậy, những bài xích pháp này đã trở thành kim chỉ nam cho tôi trong bài toán dạy con.

Đạo Đức

Câu chuyện trước tiên kể về La Hầu La được Đức Phật dạy về lòng gan dạ (integrity) như thế nào. Lúc lên tám tuổi, La Hầu La đã từng nói dối. Bài xích Kinh Giáo Giới La Hầu La (Trung cỗ Kinh, 61) kể rằng sau khi tọa thiền xong, Đức Phật cho tìm con. La Hầu La rước ghế mời phụ thân ngồi, rồi đem đến một thau nước cho phụ thân rửa chân, theo phong tục thời ấy. Sau khi rửa chân xong, Đức Phật hỏi:

“Này, La Hầu La, con có thấy chút nước còn sót lại trong loại thau này không?”

“Dạ, con gồm thấy” – La Hầu La thưa.

“Đời của một tín đồ tu cũng chỉ xứng đáng bằng một ít nước này thôi, ví như như fan đó cố ý nói dối.”

Tôi tưởng tượng La Hầu La đỏ mặt lên.

Sau đó, Đức Phật hất đổ khô nước trong thau ra với nói: “Đời của một fan tu cũng xứng đáng vất bỏ đi như vầy nếu như người đó cố ý nói dối.”

Xong, Đức Phật lật dòng thau úp xuống và nói: “Đời của một tín đồ tu đang trở nên hòn đảo lộn như vầy ví như như người đó cố ý nói dối.”

Và, để nhấn mạnh vấn đề thêm nữa, Đức Phật lật ngửa loại thau quay lại và nói: “Đời của một tín đồ tu cũng trở thành trống trống rỗng như loại thau này nếu như bạn đó cố ý nói dối.”

Sau đó Ngài dạy con: “Đối với cùng 1 người cố tình nói dối, không tồn tại một lỗi lầm xấu xa như thế nào mà fan đó quan yếu làm. Vì chưng vậy, La Hầu La, con hãy tập đừng bao giờ nói dối, mặc dầu đó là một tiếng nói đùa.”

Câu chuyện bên trên đây cảnh báo tôi rằng đông đảo lời la mắng tức giận với bé cái thực chất chỉ có sức khỏe mà không tồn tại nội lực. Đức Phật đã cực kỳ bình tĩnh, lựa chọn thời điểm đúng lúc để dậy con mà ko trừng vạc hay tức giận với con.

Sau bài thuyết giảng ngắn mà nghiêm khắc, rõ ràng về việc nói dối đó, tôi tưởng tượng La Hầu La sẽ lắng nghe phụ vương hơn. Sau đó, Đức Phật chỉ dẫn con làm thế nào để để ý đến mọi hành động của mình.

“Cái gương dùng để triển khai gì?” – Ngài hỏi.

Xem thêm: Hanh Trinh Pha An: Video Hành Trình Phá Án Mới Nhất, Đôi Uyên Ương Sa Lưới Pháp Luật

“Bạch Đức nạm Tôn, gương dùng làm soi” – La Hầu La đáp. Đức Phật lại dạy:

“Trong khi chuẩn bị làm điều chi bằng thân, khẩu, ý, con phải quán chiếu: hành động này có tạo ra tổn hại cho mình hoặc cho kẻ khác không. Nếu, sau khoản thời gian suy xét, bé thấy rằng hành vi đó sẽ sở hữu được hại, thì nhỏ hãy đừng làm. Còn nếu bé thấy rằng hành động đó bổ ích lợi cho con và mang đến kẻ khác, thì nhỏ hãy làm.”

Tôi chợt nhận thấy rằng thay vị dạy cho con mình nhận thấy sự khác hoàn toàn tuyệt đối giữa đúng cùng sai, Đức Phật sẽ dạy cho nhỏ suy gẫm về lợi ích và tất cả hại. Điều này yên cầu cả sự từ bỏ tri (self-awareness) lẫn lòng bi mẫn. Đặt căn cơ của đạo đức dựa vào “có lợi” hay “có hại” giúp giải thoát đời sống đạo đức của ta khỏi đầy đủ khái niệm trừu tượng và đều ý niệm chẳng ăn khớp gì tới kết quả của việc ta làm. “Có lợi” với “có hại” cũng giúp cho con bạn nhận biết mục tiêu của mình. Phần đông điều ta làm sẽ thay đổi hoặc là nghịch duyên, hay những thuận duyên trên tuyến đường ta đi.

Phương pháp giáo hoá của Đức Phật để cho tôi càng tin yêu thêm rằng bọn họ cần gieo xuống nơi trung ương hồn con trẻ của mình những hạt như là của lòng bi mẫn, hồ hết hạt tương tự của ý thức về bài toán mỗi hành vi của nó sẽ ảnh hưởng đến bạn khác như vậy nào. Sức mạnh của sự cửa hàng chiếu với lòng trường đoản cú bi sẽ không có được trường hợp đứa trẻ con chỉ biết vâng theo lời của tín đồ lớn: “Con hãy biết quán chiếu, và hãy tất cả lòng trường đoản cú bi!” những giá trị này chỉ có thể có được qua gương của fan khác, độc nhất vô nhị là của phụ huynh đứa trẻ.

Đức Phật cũng dạy mang lại La Hầu La hãy coi xét sau khoản thời gian làm một việc gì đó, nó có gây ra tổn sợ hãi gì không. Giả dụ có, thì đề xuất đến chạm chán một người có tuệ giác với sám ăn năn để tránh tái diễn lỗi lầm trong tương lai. Tôi đang học được bí quyết hướng dẫn con em phát triển lòng thiết yếu trực bằng phương pháp nhận ra lỗi lầm của mình. Với lòng bản lĩnh đó tuỳ thuộc rất nhiều vào cách phụ huynh soi xét tội ác của nhỏ mình ra sao. Bí quyết hành xử của cha mẹ tác động rất nhiều tới sự cách tân và phát triển đạo đức của nhỏ trẻ: nếu phụ huynh cho con em thấy được là nó hoàn toàn có thể tin tưởng bản thân được, là tôi chỉ muốn hỗ trợ cho con mình cứng cáp hơn là mong trừng phát con, thì con em của mình sẽ trở bắt buộc thành thiệt với bố mẹ của chúng hơn.

Thiền Định

Câu chuyện trang bị hai nói đến việc Đức Phật đã dạy thiền cho La Hầu La ra sao, nhằm phát triển nền tảng gốc rễ của nội vai trung phong (Trung bộ Kinh, 62). Thời gian đó La Hầu La được 10 tuổi. Câu chuyện bước đầu lúc hai phụ vương con đang đi thiền hành. Trong lúc đi, La Hầu Ha bỗng nhiên thấy hãnh diện về vẻ đẹp nhất của mình, và Đức Phật đang đọc được tư tưởng đó. Ngài nói cùng với con:”Nhìn bằng con đôi mắt của tuệ giác, mẫu thân này không hẳn là tôi (me), không hẳn là của mình (mine), chưa hẳn là tự vấp ngã của tôi (myself).” Rồi Đức Phật giảng tiếp: ta phải thải trừ hết tất cả tưởng, hành, thức cũng như bất cứ ý niệm làm sao về tôi, của tôi, với tự vấp ngã của tôi. Nghe các lời dạy dỗ này xong, La Hầu La cảm thấy hổ thẹn, lui về thiền viện, cùng không thiết gì mang lại việc ẩm thực suốt ngày hôm đó. Tôi cho rằng đó là sự dạy dỗ căn bản cho nhỏ trẻ. Tôi thiết yếu tưởng tượng được bạn dạng thân tôi dịp 10 tuổi gồm tfhể gọi được phần lớn lời Phật dạy dỗ như thế. Tôi ghi nhớ lại, rất rõ ràng ràng, rằng ngơi nghỉ vào tuổi đó, chất xám tôi chỉ toàn lo nghĩ cho diện mạo của tớ ra sao. Tôi thường nghe nói rằng điều đó rất là đặc biệt cho tiến trình cải cách và phát triển của các em về “cái tôi” với quá trình đi kiếm kiếm phiên bản thân mình. Tất cả nên trách một em trai 14 tuổi về những ý tưởng phát minh phù du bởi vậy hay không? bao gồm phải Đức Phật vẫn xen vào quy trình phát triển thông thường của con trẻ, thay vị để bọn chúng tự đi khám phá? Nếu không có hiểu biết về “cái tôi”, làm thế nào một thiếu hụt niên hoàn toàn có thể phát triển thành một người lớn cùng với một tư tưởng thăng bằng? Câu vấn đáp nằm ở phần đa gì Đức Phật dạy con Ngài tại đoạn sau đây. Buổi tối hôm đó, sau khi bị Đức Phật mắng mỏ trách, La Hầu La mang đến xin phụ thân dạy mang lại mình phương pháp thiền tiệm hơi thở. Trước hết, Đức Phật dùng thí dụ để minh hoạ làm thế nào để buông xả trong lúc thiền định. Ngài dạy:

“Con buộc phải thiền làm sao hệt như đất vậy: khu đất không cảm thấy phiền vì bất cứ một vật dụng gì đổ lên đó. Do vậy, nếu nhỏ tập thiền y như đất, con sẽ không có xúc cảm vui thích hay không vui ưng ý về bất kể một điều gì. Hãy tập thiền như nước, như lửa, như gió, cùng như không gian: tất cả đều không cảm giác phiền bởi vì những cảm xúc vui thích hay là không vui thích. Thực tập được như nước, như lửa, như gió, như ko gian, trung ương của nhỏ sẽ không hề vướng bận gì cả.”

Rồi, trước khi dạy mang đến La Hầu La phép cửa hàng niệm khá thở, Đức Phật dạy cho con về quán trung khu từ như là một trong những phương thuốc giải độc trừ khử ác tâm, về chổ chính giữa bi để vượt win sự tàn ác, về chổ chính giữa hỷ nhằm thuần phục đầy đủ sự bất toại nguyện, với về trọng điểm xả để ngăn chặn những bất an, mến ghét.

Sau đó, Ngài mới bước đầu dạy cho nhỏ phép tiệm niệm hơi thở qua 16 giai đoạn. Những tiến trình này chia làm 3 phần: a) tịnh trung khu và thân; b) định tâm để nhận thấy thân trung khu và cải cách và phát triển tuệ giác; và c) buông xả. Cuối cùng, Đức Phật giữ lại một lốt ấn rõ nét về học thuyết của Ngài cùng với La Hầu La bằng cách nhấn bạo gan rằng qua sự thực tập ý thức từng hơi thở của mình, ta sẽ có khả năng nhận biết tương đối thở cuối cùng của chính bản thân mình vào khoảng thời gian ngắn cận tử một cách hoàn toàn bình thản.

Khi hiểu về phương pháp Đức Phật dậy con phép thở để nhận ra thân trọng điểm của mình, tôi phân biệt đó cũng là một phương pháp để tạo một khái niệm vững chắc về “cái tôi”. Tôi trường đoản cú nghĩ, hợp lý và phải chăng các em thiếu thốn niên sinh hoạt thời đại thời buổi này hay chấp vào “cái tôi” của bản thân mình và có không ít ý niệm riêng biệt mình với kẻ khác, là vì các em không cảm thấy dễ chịu và thoải mái với chính bạn dạng thân mình và với những người khác? cùng tôi tin rằng, mẫu chấp cùng sự khác nhau ấy sẽ không còn nữa nếu những em cảm giác an vui được với bao gồm mình cũng như thoải mái với những người chung quanh.

Khi đào tạo và giảng dạy thiền cho thiếu niên, tôi nhận thấy tài năng thiền của những em dancing bực vào tầm khoảng 13-14 tuổi. Có khá nhiều em có thể nhập thiền rất sâu, mặc dù rằng những em không bảo trì được tinh thần này lâu lắm. Tôi đã biết không ít người con trẻ dùng phương pháp thiền định để ổn định niềm tin và tìm đến sự thảnh thơi an lạc trong số những thử thách của tuổi new lớn.

Tuy nhiên, thiền quán hơi thở ko chỉ lợi ích cho các em thiếu niên, nhưng nó còn là một cuộc hành trình dài suốt đời. Đức Phật đã xong xuôi bài giảng của mình bằng cách chỉ mang lại La Hầu La thấy quý hiếm của câu hỏi tập quán niệm tương đối thở như vậy nào so với giây phút sau cùng của cuộc sống mình.

Tuệ Giác

Trong bài xích pháp thứ ba và cuối cùng, Đức Phật đã lí giải La Hầu La vấn đáp một loạt những thắc mắc về tuệ giác giải bay (Trung cỗ Kinh, 147). La Hầu La sẽ dâng trọn thời niên thiếu của bản thân mình cho tuyến phố đạt mang lại giác ngộ; trong một đoạn kinh, Ngài được coi là một đơn vị tu gương mẫu mã và tinh chuyên. Khi La Hầu La tròn đôi mươi tuổi, Đức Phật biết rằng đàn ông của mình đã gần cho bờ giải thoát. Ngài đã có tác dụng một việc hết sức cảm động: Ngài quốc bộ cùng với bé vào sâu vào rừng. Ngồi dưới nơi bắt đầu một cây đại thụ già cỗi, Ngài đã lý giải La Hầu La một cuộc pháp đàm siêu kỹ về thuyết vô ngã. Đối với cùng một người đã đạt đến trình độ chuyên môn tu tập cao như La Hầu La, thì những tư tưởng nằm sâu vào tiềm thức về cái ngã là chướng ngại cuối cùng của sự giải thoát. Ngồi nghe Đức Phật giảng, La Hầu La đã bệnh đắc được tự tính vô ngã của vạn pháp, và đó đó là nấc thang ở đầu cuối giúp La Hầu La đạt tới việc giải thoát trọn vẹn. Thuyết vô bổ của Đức Phật hoàn toàn có thể khó hiểu. Bạn ta rất dễ ngộ thừa nhận nó là 1 trong triết thuyết trừu tượng, nhưng không thấy được thực chất đó chính là những lời dạy rất thực tiễn về việc làm nỗ lực nào nhằm tìm thấy hạnh phúc bằng cách buông vứt hết tất cả. Đối với tôi, việc Đức Phật dạy con về thuyết vô bổ trong rừng sâu rất phải thiết. Tôi thấy mình có cái chú ý khác khi chính giữa quang cảnh vạn vật thiên nhiên so với khi chính giữa phố thị. Tôi dìm thấy cảm giác an lạc và thanh nhàn mà thiên nhiên mang lại giúp mình dễ thoát ra được ý niệm về xẻ hơn. Cửa hàng chiếu về việc buông xả trong khi đọc muột cuốn sách về Phật pháp khi ngồi ở trong nhà rất là không giống với lúc mình ngồi bên dưới một cội cây. Trong những lúc đọc bài xích pháp thứ bố này, tôi chiêm nghiệm được sự đặc trưng của việc biết mình (tự tri) giữa quang cảnh thiên nhiên. Ngày xưa, thời gian La Hầu La bảy tuổi, mang đến xin với phụ vương được thừa hưởng gia tài, Ngài đã không còn tưởng tượng được là 13 năm sau đó, Ngài sẽ được thừa kế một gia sản quý báu nhất nhưng một người làm cha mẹ có thể giữ lại cho con cháu của mình. Trong Phật giáo, giác ngộ là hạnh phúc kếch xù nhất. Tôi cầu mong con cháu của tôi đã tìm thấy sự an lạc, thảnh thơi, và lành mạnh trên con đường đi cho tới giải thoát. Và gồm lẽ, trên tuyến đường trở thành người lớn, chúng cũng trở nên được dạy dỗ về đạo đức, thiền định, với tuệ giác .