Chuyện Khó Tin Nhưng Có Thật

...Thú thật, tôi vừa viết mẩu truyện của đời tôi vừa khóc. Nước đôi mắt của một người bọn ông đã xung quanh 40 tuổi là lệ đắng, tung ngược vào tim...

Kính thưa tòa báo. Đọc câu chuyện thứ 71, tôi tất yêu nào gắng được nước mắt. Trả cảnh gia đình của tôi cũng hệt như cậu sinh viên có phụ vương là một tín đồ lính đi chiến trường không biết mặt. Cơ mà cậu ấy hạnh phúc hơn vạn lần tôi vì cậu có một người mẹ vĩ đại, một người mẹ dũng cảm và ko ích kỷ để cho đứa con rơi vãi của bản thân được sinh sống trong một tình chủng loại tử bự lao. Còn tôi, buộc phải trải qua biết bao gian nan thử thách tôi mới tìm lại được tình mẫu mã tử ấy.

Bạn đang xem: Chuyện Khó Tin Nhưng Có Thật

Thú thật, tôi vừa viết mẩu chuyện của đời tôi vừa khóc. Nước mắt của một người bọn ông đã bên cạnh 40 tuổi là lệ đắng, tung ngược vào tim.

Mẹ tôi nguyên là nữ tnxp quê ở Thanh Hóa. Theo như lời của bà nước ngoài tôi nhắc thì người mẹ tôi bị đuổi khỏi đơn vị chức năng thanh niên xung phong vì tội hủ hóa khiến hậu trái là không ck mà chửa.

Mẹ tôi về lại quê hương với một chiếc bụng quá mặt. Bà con làng xóm ai ai cũng dè bỉu, chê cười. Không một ai thông cảm mang đến mẹ, xuất xắc đến ở kề bên động viên bà mẹ vượt qua kỳ sinh nở. Nắm rồi, bà ngoại cắm răng nuôi chị em tôi sinh đẻ trong sự kỳ thị và lời đàm tiếu râm ran của buôn bản trên xã dưới.

Sinh tôi được tròn tháng, người mẹ tôi quăng quật nhà ra đi, đo đắn đi đâu. Tôi bự lên vào tình yêu thương của ông bà ngoại. Đến những cô dì, chú bác bỏ hồi này cũng xem người mẹ tôi là một trong những nỗi nhục của gia đình, bắt buộc dù trong tâm có xót yêu mến tôi đi chăng nữa thì không người nào dám bày tỏ công khai minh bạch tình cảm so với tôi.

Ký ức tuổi thơ hờn tủi với cô độc của tớ là những đêm tối nhập nhoạng, các dì, các thím sang bên dúi mang đến tôi lúc thì phong kẹo, tấm bánh rồi đi về nhà như chạy. Phàm mọi đứa con trẻ sớm bị đau đớn và thiếu thốn tình mẫu tử lại thường rất dễ nhạy cảm và hay mủi lòng.

Những ngày nhỏ, lén lút nhận quà của những dì, các thím, tôi thường không ăn uống nổi, miếng bánh cứ nghẹn đắng vào miệng. Bao hàm phần quà, tôi gửi lại đến ngoại, nước ngoài tôi chảy nước mắt bởi thương tôi.

Cả bên tôi không có ai ý thức đi tìm mẹ tôi ngoài ông bà ngoại. Tuy vậy ông bà đã già, thương phụ nữ mà lực bất tòng tâm. Bà bầu tôi bóng chim tăm cá tận phương trời nào, làm thế nào ông bà có thể đi kiếm tìm được. Ông bà tôi dồn tất cả tình yêu thương thương để nuôi tôi khôn lớn trưởng thành.

Tôi không tồn tại khái niệm về cha mẹ, chỉ biết bà bầu qua tấm ảnh mẹ chụp hồi ở đơn vị chức năng thanh niên xung phong. Mang dù không tồn tại khái niệm về bố mẹ đẻ mà lại tôi vẫn duy trì tấm hình ảnh của mẹ, coi như chính là gốc gác của mình. Giữ lại từ nhỏ bé đến phệ như một sự phản xạ tự nhiên. Khi học xong cấp 2, tôi đưa ra quyết định bỏ học tập và đi tìm mẹ.

Tôi nói với ông bà ngoại, lúc này đã yếu lắm rồi, rằng tôi mong mỏi đi tìm phụ vương và tìm bà bầu đẻ của mình. Lúc đó không hẳn vì tôi, nhưng tôi yêu quý ông bà, bởi bà tôi sẽ già lắm rồi, đã được gần đất xa trời rồi, mỗi lần hai bà cháu ngồi với nhau, bà thường ôm tôi, nước đôi mắt rỉ ra, bà nói cùng với tôi một câu thôi, mà tôi thấy đau mạnh ruột: "Lúc nào con cháu lớn, cháu đi tìm kiếm mẹ nhé. Bà chết không nhắm mắt được vị không biết chị em cháu thư hùng ra sao".

Tôi mến bà mà đi kiếm mẹ. Tất nhiên trong số ấy cả yêu thương tôi nữa, khao khát được biết người đã xuất hiện mình giúp tôi gạt vớ cả đặt trên đường.

Xem thêm:

Đầu tiên tôi lần tìm tìm showroom của những người trong bức hình ảnh chụp cùng với bà mẹ tôi. Trở ngại lắm tôi cũng lần ra được họ. Trong khi ông trời phù hộ. Đơn vị tnxp của bà bầu tôi năm xưa giờ chỉ với lại mấy người. Họ sẽ kể mang lại tôi nghe tường tận câu chuyện của bà mẹ tôi. Rằng chị em đã yêu thương một fan lính lái xe trên phố vào chiến trận phía Nam gồm nghỉ lại ở nơi đơn vị chức năng mẹ tôi đóng quân một tuần để nhấn hàng lương thực, súng đạn trước khi đi. Đó là 1 trong những người lính ở miền Bắc, giọng nói hà thành phát âm rất chuẩn.

Mẹ là người kín đáo đáo, cần mọi người chỉ biết có vậy. Sau đó, đoàn xe vận chuyển vào Nam, bụng người mẹ tôi ngày 1 lớn dần lên. Khi đơn vị phát hiện ra, kiểm điểm chị em và yêu cầu người mẹ khai ai là phụ thân của đứa bé nhỏ trong bụng, chị em nhất quyết ko nói. Người mẹ đã âm thầm nhận án kỷ qui định nghiêm khắc. Chị em bị đuổi khỏi đơn vị thanh niên xung phong cùng trở về quê.

Linh cảm của tôi, cộng với phần đông phân tích phán đoán của những người từng sống trong đội thanh niên tình nguyện với mẹ, rằng chị em đã quăng quật nhà đi tìm người quân nhân ấy, đi tìm cha của con trai mình. Tôi đang lên đường đi tìm mẹ từ mọi chút mối manh vu vơ ấy.

Thế rồi trên đường đi tìm kiếm mẹ, tôi đã đến bờ sông Bến Hải cùng nghe những người dân ở chỗ này kể rằng họ có biết một người phụ nữ rất trẻ, ở bên bờ sông này. Những lần có chuyến xe chở hàng nào vào chiến trường miền Nam, cô ấy phần đa hỏi showroom của một bạn lính. Cô ấy còn nhờ đưa một bức thư mang đến một người lính nhưng cô ấy tìm kiếm. Cô ấy sẽ ở bờ sông Bến Hải này ngay gần một năm, cho tới khi chiến tranh chấm dứt thì không một ai còn thấy người thiếu nữ ấy nữa. Trong khi cô ấy sẽ vào miền nam bộ để tìm kiếm fan lính của cô ấy ấy.

Lần theo những manh mối ao ước manh, tôi khởi thủy vào Nam. Tôi đã long dong khắp địa điểm giữa sử dụng Gòn xa lạ để kiếm tìm mẹ. Đến đâu tôi cũng đưa hình ảnh mẹ ra nhằm xem tất cả ai biết một thiếu nữ nói giọng Thanh Hóa, tóc dài, có một cái bớt đỏ làm việc trán.

Mệt mỏi vì chưng những ngày lang thang, tôi đã kiệt lực, không hề tiền, không có gì để ăn. Tôi đành quay trở về nhà. Về đến Huế, bởi đói quá, tôi tìm về một ngôi chùa bé dại bên con đường để xin nhà chùa cơm chay. Hôm ấy tôi bị nóng cao, gần như là lả đi trước cửa ngõ chùa. May mà tất cả một bên sư vẫn quét miếu ở không tính sân, thấy được tôi khuỵu xuống đề nghị đã gọi bạn bế tôi vào. Tôi nhỏ xíu mất một tuần, luôn luôn miệng hotline mẹ. Các nhà sư đã quan tâm tôi chu đáo.

Tôi từ từ vợi sốt, khỏe lên nhiều. Tôi sẽ kể cho sư Diệu Huyền, tín đồ đã cứu tôi thoát bị tiêu diệt ngay trước cửa miếu nghe chuyện rộng 1 năm nay tôi đi tìm mẹ ra sao. Sư thần kì nghe tôi kể vậy bà bỗng nhớ ra chuyện gì đó, rồi bà bảo tôi, mai sau sửa soạn quần áo đi theo bà.

Tôi khấp khởi mừng thầm. Suốt đêm không ngủ. Sáng sủa ra sư huyền diệu bảo tôi, ta gồm biết một sư nữ, giống bạn mà con đang tìm. Ta không dĩ nhiên đấy liệu có phải là mẹ của nhỏ không. Sư đàn bà ấy rất lâu rồi vào chùa của ta xin xuống tóc đi tu. Sau khi ở chùa của ta 1 thời gian, sư ấy xin lên núi tu tại một ngôi miếu nhỏ.

Tôi và sư Diệu Huyền quốc bộ non một ngày con đường lên núi. Đến nơi, sư Diệu Huyền dìu đi tôi đến gặp mặt một sư chị em tên là Thiệu Huy. Tức thì khi chạm mặt bà, tôi đã choáng váng vày bà trông siêu giống bà nước ngoài và các dì của mình ở quê. Bà có một cái bớt đỏ ngơi nghỉ trán. Tôi sẽ chực tan vỡ òa lên khóc vị tôi đinh ninh đó là mẹ tôi, người mà xưa nay tôi đựng công tìm tìm.

Thế nhưng mà vị sư chị em kia không chú ý tôi bằng ánh nhìn chào đón. Bà hững hờ sau lúc nghe đến câu chuyện của tôi, bà bảo rằng bà lừng chừng một ai trong gia đình tôi, không liên quan đến tôi. Tôi hẫng hụt, chới với và chạy khỏi ngôi chùa đó trong nước mắt.

Tôi biết chắc chắn rằng bà là chị em tôi, bởi vì bà giống những dì tôi, giống như bà ngoại tôi và bà có một cái bớt đỏ trên trán như bà ngoại tôi đang dặn. Sau cuộc chạm chán đó, tôi đưa ra quyết định trở về nhà cùng nói đến ông bà biết mẹ tôi giờ đã thành công ty sư với đang tu trên ngôi chùa trên núi ngơi nghỉ Huế. Tôi vẫn khóc rất nhiều vì đau khổ và thuyệt vọng vì sao bà bầu lại từ chối tôi. Tôi ra quyết định gạch mẹ ra khỏi đầu tôi, ngoài trí nhớ của tớ và thường xuyên đi học. Nhưng, hình hình ảnh của người mẹ ngày càng trở về đậm đà trong trí khôn tôi.

Tại sao bà bầu tôi lại bắt buộc xa lánh cuộc sống thường ngày trần tục để xuống tóc đi tu. Trên sao gặp lại đứa con hoàn thành ruột đẻ ra mà bà bầu tôi lại nỡ trường đoản cú chối.

Mùa hè năm đó, bà nước ngoài tôi nhỏ nặng. Bà tự khắc khoải vày tôi chưa tìm được mẹ tôi. Yêu thương bà ngoại, một đợt tiếp nhữa tôi quay trở về ngôi chùa ấy nhằm tìm mẹ. Lần gặp mặt thứ nhị này, sư Thiệu Huy trông suy sụp một cách thảm hại. Bà tí hon không dậy được, cơ thể nhỏ xíu còm, đôi mắt trũng sâu trên khuôn mặt hốc hác.

Những vị sư vào ngôi chùa ấy kể đến tôi biết rằng tính từ lúc sau lần gặp gỡ tôi, sư Thiệu Huy tí hon nặng. Bà không ngủ được, thường hay khóc một mình. Tôi sống lại chùa đúng 1 tuần. Tự tay tôi chăm lo cho sư Thiệu Huy, fan mà tôi chắc chắn rằng đó là mẹ.

Trái cùng với sự lãnh đạm thờ ơ trong lần gặp gỡ đầu tiên, lần này sư Thiệu Huy đã bao bọc lấy tôi và khóc. Bà vẫn khóc rất nhiều khi nghe tôi kể chuyện bà ngoại bé nặng, suốt bao nhiêu trong năm này bà ngoại chỉ mong kiếm được mẹ đến tôi, và bà mẹ tôi trở về nhà một lần để bà an lòng nhắm mắt. Rồi điều kỳ diệu nhưng tôi mong muốn đợi lâu nay cũng sẽ xảy ra. Ông trời đã thương tình mang lại tôi được gặp mẹ, nhấn lại chị em sau muôn trùng giải pháp biệt.

Sư Thiệu Huy vẫn ôm tôi và bà run run điện thoại tư vấn tôi bằng con. Bà nói, chủ yếu ta là người mẹ đẻ của con đây. Bà bầu con tôi vẫn ôm nhau khóc, nước mắt trùng phùng sau bao năm ly biệt. Chị em tôi xin phép quay trở lại quê thăm gia đình. Bà đang kể mang lại tôi nghe đoạn đời cay cực khi với thai tôi, rồi bị ruồng rẫy, bị khinh khi ra sao. Chuyện bà đã chứa công đi tìm cha tôi ra sao. Không tìm được người yêu, bế tắc với cuộc đời, bà vẫn xin vào chùa xuống tóc đi tu. Bà ao ước cắt gai dây trần gian để nhờ cất hộ mình vào kiếp tu hành. Bà ko muốn liên hệ với ai ko kể đời nữa.

Cái tên Thiệu Huy đó là tên của người lính ấy, của phụ vương tôi. Hôm sư Diệu Huyền đưa tôi lên chạm mặt bà, bà đã nhận được ngay ra tôi chính là đứa nhỏ ruột giết thịt của bà. Dẫu vậy bà đã cố gắng không nhằm tôi nhận thấy bà đang xúc rượu cồn mạnh. Bà vẫn tìm mọi phương pháp để từ chối tôi, không nhận lại vượt khứ của mình.

Thưa các anh, những chị vào tòa báo! sau cùng thì hạnh phúc cũng quay trở lại với tôi, dù phải trải qua bao nhức khổ. Tìm lại được bà bầu đẻ, đưa mẹ trở về thăm gia đình họ hàng sau mười mấy năm xa cách, đó là một trong những kỳ tích bự của thằng nhỏ nhắn 16 tuổi lúc đó là tôi.

Khỏi buộc phải nói ông bà nước ngoài tôi vẫn vui như thế nào. Mẹ tôi về lại quê hương ít lâu thì ông bà nước ngoài tôi đều lần lượt nhắm mắt xuôi tay. Tôi nghĩ, ông bà đang chờ người mẹ tôi thọ quá, đã gắng níu lại trong cuộc sống để đợi nhúm ruột của chính bản thân mình tìm về. Nay các chyện sẽ toại nguyện, hai ông bà rủ nhau lần lượt ra đi.

Làm ma chay mang lại ông bà kết thúc thì người mẹ tôi ra quyết định trở về chùa. Chị em nói cùng với tôi: "Con ơi, trường đoản cú nay người mẹ con mình đã có nhau, nhưng mẹ không thể ngơi nghỉ bên con được. Bà bầu đã gieo vượt nhiều buồn bã cho con, rất nhiều nghiệp chướng. Cuộc sống mẹ đã thề nguyền trọn kiếp tu hành. Nhỏ hãy khiến cho mẹ tu thành chủ yếu quả. đàn ông đã lớn, vẫn dám một mình đi tìm mẹ, mẹ không phải lo ngại con không đủ cứng cáp trong cuộc đời. Khi nào con nên tìm mẹ, hãy mang đến chùa. Nhà của mẹ giờ vẫn là chốn đó. Xin bé đừng trách mẹ".

Tôi đang khóc khi biết rằng tôi không khi nào có được bà bầu theo nghĩa thường thì nhất. Đó là số trời của tôi. Tuy nhiên tôi cấp thiết mất bà mẹ thêm lần nữa. Tôi tiếp tục học rồi thi vào Đại học Sư phạm Huế sẽ được gần mẹ. Lúc này tôi đã có gia đình, có bà xã con, và vào trong ngày rằm, mồng một, tôi vẫn cùng với bà xã con tăng trưởng ngôi miếu nơi bà bầu tôi tu hành để lễ phật và chạm chán mẹ. Cuộc sống đời thường của tôi đang phần làm sao đầy lên sự sung sướng bình dị.

Tôi cũng không muốn đi tìm kiếm lại ba đẻ của tôi. Cầu ao ước ông còn sống với hạnh phúc. Ông không nên biết rằng ở một chỗ nào đó trên trái đất này, ông còn một nhúm ruột đánh rơi là tôi cùng một người đàn bà đã bởi vì ông mà lại đoạn hay với cuộc sống thường ngày phàm trần. Ông không nên biết thêm làm cho gì. Cuộc chiến tranh mà! không ai có lỗi ngoài chiến tranh cả